Vu Lan – Mùi khói nhang và bữa cơm sum họp
Mỗi khi tháng Bảy âm lịch về, trong lòng tôi lại dấy lên một cảm giác khó tả. Đó là mùi khói nhang nghi ngút từ bàn thờ gia tiên, là tiếng rì rào của nồi canh đang sôi, là dáng mẹ thoăn thoắt trong gian bếp chuẩn bị mâm cơm cúng Vu Lan báo hiếu.
Ngày ấy, tôi còn nhỏ, chỉ biết chạy loanh quanh, thỉnh thoảng bị mẹ sai bưng chén bát hay lau bàn thờ. Nhưng giờ nhớ lại, mới thấy đó là khoảng thời gian bình yên nhất đời mình. Vu Lan không chỉ là ngày lễ, mà còn là dịp cả nhà quây quần bên nhau, kể chuyện cũ, nhắc lại những kỷ niệm tưởng đã phai.
Khi mâm cơm dọn ra, cha tôi luôn là người đầu tiên thắp nhang, khấn vái tổ tiên. Tôi ngồi im lặng, nhìn đôi bàn tay cha run run vì tuổi tác, tự dưng thấy lòng mình ấm lạ. Hình như chính những khoảnh khắc ấy đã dạy tôi về sự biết ơn, về mối dây vô hình kết nối các thế hệ.
Giờ đây, khi đã đi xa, mỗi mùa Vu Lan đến, tôi lại tìm về quê, dù chỉ để được hít thở mùi khói nhang thân thuộc và ăn một bữa cơm sum họp. Bởi tôi hiểu, không phải lúc nào cha mẹ cũng đợi được mình lâu.
Ý nghĩa Vu Lan báo hiếu, với tôi, không phải là một nghi thức xa xôi, mà là bữa cơm gia đình, là mùi khói nhang len vào từng kẽ áo, nhắc nhở rằng mình còn một nơi để trở về, còn những người để báo hiếu.
Nhận xét
Đăng nhận xét